Bữa nay, không về quê! ở lại để làm CD kỷ niệm rồi làm thẻ xe buýt luôn!
Không nghĩ thì thôi! Nghĩ tới thấy buồn kinh khủng. Anh nhiều lúc vẫn nghĩ em đang giỡn thôi! Nhưng nghĩ lời chị Hằng, chị Vân thì lại thôi! Em đã có gia đình! Gặp Ch cũng vậy! Anh vẫn Ch giỡn nhưng nghĩ tới nghĩ lui thì thấy chả ai lại giỡn chuyện như vậy! Hơn nữa, Ch là người rất nghiêm túc. Mà cũng như em thôi! Nghĩ em giỡn mà cuối cùng thành thiệt! Nghĩ Ch giỡn thì chắc thêm 1 lần mệt mỏi.
S! Hồi em xuống xe ở Nha Trang, anh đã đưa cái nón mà em mua ở Thành Nội. Đưa xong, anh thấy tiếc. Sao anh chả có cái gì của em ? thấy trống trải vô cùng. Nghĩ tới nghĩ lui thì thấy cũng không sao vì vẫn còn mấy tấm hình. Bây giờ, có hình rồi! Đúng là chỉ có mấy tấm! Tiếc kinh khủng!
Anh tính nói với em điều đó! Nhưng anh sợ em đau khổ và quá phũ phàng mà anh cũng chả thấy vui. Thôi thì mình cứ email cho nhau.
Tấm hình 2 đứa chụp dưới gốc cây lăng Tự Đức có lẽ là tấm đẹp nhất mà 2 đứa chụp chung. Lúc đầu, anh nghĩ đó là tấm duy nhất mà em nghiêng đầu vào anh. Lúc này, anh mới thấy thêm 1 tấm nữa! Tấm ở Bà Nà. Lúc đó, em chưa nói sự thật cho anh nghe! Hôm qua, đi xe buýt, nghĩ tới tấm 2 đứa chụp trước miễu trong hang ở Ngũ Hành Sơn, anh thấy mắc cười ghê! Hình như, em lúc đó quay mặt chỗ khác vì em mắc cỡ thì phải ? Chụp trước miễu là cầu duyên mà! Mà anh hồi đó ngu thiệt! Cứ nghĩ là em không thích. ! Ừ! mà em cũng có 1 chút gì không thích! Hơi vội vàng!
S! Anh tính mình đừng email nữa! Anh không muốn mình là nguyên nhân tan vỡ của 2 người. Khi nào, em cần thì tìm anh. Khi đó, 2 đứa sẽ thoải mái, tự do. Anh sẵn sàng cho em vào danh sách ứng viên của em! heheheheh! Vậy tốt hơn! Với chồng, em thấy không trọn vẹn, mà với anh thì chả có gì! Bữa nay, anh thấy dễ chịu hơn khi nghĩ tới chuyện đó! Chắc cũng nhờ mấy file Power Point. Cái duyên nợ, và cái của anh Trung là 2 cái hay nhất! Không phải duyên nợ mà là duyên may và lựa chọn. Nợ thì có vẻ như chuyện hợp thành hoàn toàn là chuyện của trời đất, không có chút gì đắn đo, suy nghĩ của con người. Con người theo ý đó hoàn toàn thụ động
Mấy bữa nay, anh toàn hát bài em thích , bài "Đám cưới đầu xuân". Hát nhiều mới thấy được 1 chút vui! Bài đó lúc đầu hát lên anh sợ lắm! Nó quyến luyến kỷ niệm cũ, cái đã qua đi, là cái luôn mất, không bao giờ có trở lại . Lúc trước, có lần về quê, buồn bã, nhó bạn, anh thấy tiếc kinh khủng, sao hồi đi học không đi chơi với bạn? . Không biết phải làm sao! Thấy trống vắng, thiếu thốn không biết phải làm sao? Rồi anh nghĩ em và OX ngày xưa hát bài này.....
Bữa trước, anh nói bánh trung thu Đồng Khánh, mà em không nhớ lúc ở Lăng Tự Đức. Anh thấy cũng hơi buồn! Bữa nay, ngồi xe buýt, qua cầu, anh nghĩ mình hơi ích kỷ. Toàn nghĩ tới bản thân. Đáng lẽ phải quan tâm tới suy nghĩ, cảm xúc, kỷ niệm của em. Thay đổi! Chắc dài lâu thì việc thay đổi sẽ dễ chịu hơn. Nếu gấp quá thì dễ bị gượng ép.
Lần ở Đà Nẵng, những gì anh nói có lẽ chỉ là những lời anh muốn nói với người yêu của mình mà anh đã mong đợi, chứ chưa là những lời thật lòng mà anh muốn nói với em.
Saturday, August 25, 2007
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment