Sunday, October 12, 2008

Anh vẫn biết, anh đã biết yêu em là tủi nhục

Yêu Em Vào Cõi Chết
Lời : Nguyễn Long
Nhạc: Phạm Duy

Anh đã biết, anh đã biết yêu em là tuyệt vọng
Mà vì sao mà vì sao anh vẫn cứ yêu thương
Con giun con nắm uốn khúc giữa đêm trường
Rồi giun chết, chết vì tương tư vì sao sáng
Anh vẫn biết, anh đã biết yêu em là tủi nhục
Mà dù sao mà dẫu sao anh yêu mãi không thôi
Anh yêu em bằng nước mắt đứng lưng trời
Bằng tia máu ứa trong tim dầu khô héo
Anh yêu em, anh yêu em như rừng yêu thú dữ
Anh yêu em, anh yêu em như tình cây với gió
Anh yêu em, anh yêu em không còn chi nói nữa
Biết nói gì đã yêu riồi biết nói gì em ơi
Em đã sống, em đã sống như côn trùng khờ dại
Tìm lửa thiêu, tìm lửa thiêu em đốt cháy cơn vui
Em đưa em vào sâu kín cánh tay người
Vòng tay trói tấm thân em vào oan trái
Em đã sống, em đã sống bằng ân tình kẻ lạ
Để mình anh, để mình anh thương nhớ mãi không nguôi
Em bay đi bằng cánh bướm giữa đêm dài
Bằng hương ngát cánh hoa thơm rồi phai nhạt
Anh yêu em anh yêu em như rừng yêu thú dữ
Anh yêu em anh yêu em như tình cây với gió
Anh yêu em anh yêu em không còn chi nói nữa
Biết nói gì, đã yêu biết nói gì em ơi...

Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ

CỎ ÚA
sáng tác: Lam Phương

Còn nhớ tên nhau xin gọi trong giấc mộng
Còn chút thương yêu xin đưa vào dư âm
Có phải còn yêu vì đôi lần thầm nhớ
Mình đã thật quên cớ sao lòng vẫn chờ.

Từ lúc em đi trong rượu cay men nồng
Màu trắng khăn tang quanh căn phòng cô đơn
Bão tố triền miên ngày em về nhà đó
Buồn hắt buồn hiu ngõ đêm sầu cô liêu

Một chiều trên đồi em làm thơ
Cỏ biếc tương tư vàng úa
Mộng dệt theo đàn bên người mơ
Mới biết mình yêu bao giờ.

Hỡi cố nhân ơi chuyện thần tiên xa vời
Tình đã như vôi mong chi còn chung đôi
Cứ cúi mặt đi để nghe đời lầm lỡ
Đừng níu thời gian cho thêm sầu vương mang ... !!!