Monday, December 3, 2007

Ch!

Tự nhiên gặp Ch 2 lần! Sáng nay, thấy mặt ghét ghê! Dễ thương hơn 1 chút. Hình như Ch đeo kiếng thì dễ thương hơn. MÀ hình như con gái đeo kiếng lâu ngày thì ai cũng vậy! Đeo riết rồi mắt nó nhỏ hí!
Gặp Ch mình cảm thấy cũng buồn lắm! Rồi cũng vậy thôi! Rồi cũng như bao người khác mà thôi! Tưởng gì chứ nay thì hết hy vọng, mong tưởng gì thêm! Mà có buồn thì hình như gặp Ch thì cuộc sống thoải mái hơn. Dù gì còn có thể gặp 1 người mà mình thích. S thì hoàn toàn không được. Tới Ch cũng vậy! Muốn gặp quá trời, thức sớm hoài không được. Hoài mà không gặp. Nghe thất vọng, chán nản sao!

Rừng chưa thay lá

Hôm qua, mua 2 CD tình khúc bất tử. CD 3 có bài "Rừng chưa thay lá" hay ghê!
"Xuân xưa, mình chung đôi bóng
Xuân này, mình ngóng trông nhau
Hun hút phương trời vô vọng"

Đang ngủ, cảm thấy mình đang đứng giữa rừng núi, xung quanh là núi và cây. Nghe cô đơn, lạc lõng kinh khủng.
Đứng nhìn xung quanh, nhìn mãi mà không thấy bóng người thương. Vô vọng! Hồi đó, nhìn về tp chờ người đó. Chả biết làm sao! Có chờ mới biết hun hút, vô vọng là sao. Thời đó chưa có điện thoại nên vậy! Liên lạc với nhau khó khăn vô cùng. MÀ thời nay, nếu không biết số của nhau cũng mệt